Mấy hôm nay lòng luôn lặng trĩu và suy nghĩ trước những câu hỏi của chị Nấm về việc chiếc nhẫn.
Thứ hai đi học về Nấm kể chuyện: "Con có một chuyện buồn, đó là con bị mất chiếc nhẫn rồi!"
Đó là chiếc nhẫn bạc có mặt hình xe đạp mẹ mua cho Nấm từ đầu năm nay, tức là bạn ý đã đeo được gần một năm nay, luôn ở trên tay bạn ý.
Sao một thời gian đi học lớp một, chiếc nhẫn có vẻ vào mắt vài bạn gái trong lớp. Thứ bảy tuần trước đi học thêm đã có bạn mượn mà lúc về chưa trả, cô phải bảo trả thì Nấm mới cầm được nhẫn về. Hỏi sao thì trả lời "con đòi nhưng bạn không trả".
Sau khi bạn nói bị mất, mẹ hỏi bạn là tại sao, bạn bảo bạn TV mượn của con mà không trả. "Con bảo bạn trả lại con nhưng bạn không chịu trả". Hỏi thêm thì bảo "con không đưa cho bạn mà lúc con ngủ trưa bạn tháo khỏi tay con"
Chiều qua đi đón để hỏi xem TV đã trả chưa thì bạn bảo "TV không trả lời con, hít le không nói chuyện với con nữa rồi".
Mẹ qua gặp TV và hỏi thì TV trả lời quên không mang đi, mai mang trả. Đúng lúc đó bố bạn ấy lao "Có việc gì, có việc gì" chắc tưởng mình bắt nạt con gái. Mình mới nói "TV mượn con em nhẫn nhưng hôm nay quên không mang trả, anh nhắc con mai trả lại cho em" rồi mình đi luôn, không nói gì nữa, không hiểu hai bố con bạn TV nói gì với nhau.
Hôm nay đưa bạn đi học, lên lớp đợi và hỏi TV thì lại nhận được câu trả lời quên rồi, và TV nói "bạn ý nói cho con rồi mà". Haizz, lúc đó cũng bó tay, vì bạn nhà mình và TV vốn không chơi với nhau, chưa từng nhắc đến TV khi về nhà, bạn nhà mình cũng nói "con không cho mượn và đòi bạn ấy cũng không trả.".
Mẹ sẽ cố gắng giải quyết trong tuần này, chiều lại gặp bố bạn ấy vì không muốn dây dưa đến cô giáo, dù sao mới có lớp 1.
Nhân dịp này mẹ dạy bạn phân biệt đâu là mượn, đâu là trộm và phải xử lý sao. Mẹ đề cao sự trung thực với bạn ngay từ bé.
Sang nhà người khác chơi tuyệt nhiên không mang đồ chơi về nhà của mình, có cho mẹ cũng không cho bạn mang về.
Trước mẹ hay nói giảm về từ mượn, nên bạn cứ nghĩ người khác lấy của mình là mượn. Bảo bạn rằng "Mượn là khi con hỏi ý kiến của chủ đồ vật đấy, nếu người ta đồng ý cho con mượn một chút rồi trả lại thì con mới lấy, sau khi dùng xong con lại trả lại đồ đã mượn. Còn nếu con không hỏi hoặc con có hỏi mà người ta không đồng ý vẫn lấy đi thì không phải là mượn mà là trộm." Nói cho bạn mà mẹ cũng rưng rưng vì bạn phải đối mặt với những mặt trái, những thứ mà sau này bạn sẽ phải đối diện nhiều hơn. Biết rằng không thể tránh khỏi nhưng vẫn thấy mình hơi nặng nề và cũng nghĩ rằng thì ra không phải ai cũng dạy con như vậy.
Lớp của bạn có nhiều bạn thấy người khác có cái gì hay, cái gì khác mình là tự lấy mang về luôn. Cứ phải mua lại những thứ bạn bị mất rồi lại dạy bạn cách đòi lại đồ, phân biệt đồ của mình. Bạn lành tính nên đòi mà không được là thôi luôn, về nhà đã có mẹ, haizzz.
Ra ngoài buôn với chị quen thì có người nghe thấy hỏi luôn "nhẫn vàng tây ah?" mình bảo bằng bạc thì tỏ vẻ không đáng phải đòi.
Quan trọng không phải nhiều tiền hay không mà đó là vật của bạn ý, không thể cứ bị lấy đi như thế, như vậy bạn nhà mình sẽ có tư tưởng thì ra lấy mà không trả cũng được, sau này có cái tính táy máy thì biết sao. Và cũng để bạn biết không dễ dàng lấy đồ của người khác để bạn biết mà sau này có lối cư xử đúng đắn.
Cũng hi vọng chuyện này sẽ không đi quá xa, nếu TV và bố bạn ấy chịu hợp tác, còn nếu không thì lại lên đến cô giáo thì không hay chút nào.
Trút ra cho nhẹ nỗi lòng....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét