Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

Câu chuyện cái nhẫn và sự trung thực

Mấy hôm nay lòng luôn lặng trĩu và suy nghĩ trước những câu hỏi của chị Nấm về việc chiếc nhẫn.
Thứ hai đi học về Nấm kể chuyện: "Con có một chuyện buồn, đó là con bị mất chiếc nhẫn rồi!"
Đó là chiếc nhẫn bạc có mặt hình xe đạp mẹ mua cho Nấm từ đầu năm nay, tức là bạn ý đã đeo được gần một năm nay, luôn ở trên tay bạn ý.
Sao một thời gian đi học lớp một, chiếc nhẫn có vẻ vào mắt vài bạn gái trong lớp. Thứ bảy tuần trước đi học thêm đã có bạn mượn mà lúc về chưa trả, cô phải bảo trả thì Nấm mới cầm được nhẫn về. Hỏi sao thì trả lời "con đòi nhưng bạn không trả".
Sau khi bạn nói bị mất, mẹ hỏi bạn là tại sao, bạn bảo bạn TV mượn của con mà không trả. "Con bảo bạn trả lại con nhưng bạn không chịu trả". Hỏi thêm thì bảo "con không đưa cho bạn mà lúc con ngủ trưa bạn tháo khỏi tay con"
Chiều qua đi đón để hỏi xem TV đã trả chưa thì bạn bảo "TV không trả lời con, hít le không nói chuyện với con nữa rồi".
Mẹ qua gặp TV và hỏi thì TV trả lời quên không mang đi, mai mang trả. Đúng lúc đó bố bạn ấy lao "Có việc gì, có việc gì" chắc tưởng mình  bắt nạt con gái. Mình mới nói "TV mượn con em nhẫn nhưng hôm nay quên không mang trả, anh nhắc con mai trả lại cho em" rồi mình đi luôn, không nói gì nữa, không hiểu hai bố con bạn TV nói gì với nhau.
Hôm nay đưa bạn đi học, lên lớp đợi và hỏi TV thì lại nhận được câu trả lời quên rồi, và TV nói "bạn ý nói cho con rồi mà". Haizz, lúc đó cũng bó tay, vì bạn nhà mình và TV vốn không chơi với nhau, chưa từng nhắc đến TV khi về nhà, bạn nhà mình cũng nói "con không cho mượn và đòi bạn ấy cũng không trả.".
Mẹ sẽ cố gắng giải quyết trong tuần này, chiều  lại gặp bố bạn ấy vì không muốn dây dưa đến cô giáo, dù sao mới có lớp 1.

Nhân dịp này mẹ dạy bạn phân biệt đâu là mượn, đâu là trộm và phải xử lý sao. Mẹ đề cao sự trung thực với bạn ngay từ bé.
Sang nhà người khác chơi tuyệt nhiên không mang đồ chơi về nhà của mình, có cho mẹ cũng không cho bạn mang về.
Trước mẹ hay nói giảm về từ mượn, nên bạn cứ nghĩ người khác lấy  của mình là mượn. Bảo bạn rằng "Mượn là khi con hỏi ý kiến của chủ đồ vật đấy, nếu người ta đồng ý cho con mượn một chút rồi trả lại thì con mới lấy, sau khi dùng xong con lại trả lại đồ đã mượn. Còn nếu con không hỏi hoặc con có hỏi mà người ta không đồng ý vẫn lấy đi thì không phải là mượn mà là trộm." Nói cho bạn mà mẹ cũng rưng rưng vì bạn phải đối mặt với những mặt trái, những thứ mà sau này bạn sẽ phải đối diện nhiều hơn. Biết rằng không thể tránh khỏi nhưng vẫn thấy mình hơi nặng nề và cũng nghĩ rằng thì ra không phải ai cũng dạy con như vậy.
Lớp của bạn có nhiều bạn thấy người khác có cái gì hay, cái gì khác mình là tự lấy mang về luôn. Cứ phải mua lại những thứ bạn bị mất rồi lại dạy bạn cách đòi lại đồ, phân biệt đồ của mình. Bạn lành tính nên đòi mà không được là thôi luôn, về nhà đã có mẹ, haizzz.
Ra ngoài buôn với chị quen thì có người nghe thấy hỏi luôn "nhẫn vàng tây ah?" mình bảo bằng bạc thì tỏ vẻ không đáng phải đòi.
Quan trọng không phải nhiều tiền hay không mà đó là vật của bạn ý, không thể cứ bị lấy đi như thế, như vậy bạn nhà mình sẽ có tư tưởng thì ra lấy mà không trả cũng được, sau này có cái tính táy máy thì biết sao. Và cũng để bạn biết không dễ dàng lấy đồ của người khác để bạn biết mà sau này có lối cư xử đúng đắn.
Cũng hi vọng chuyện này sẽ không đi quá xa, nếu TV và bố bạn ấy chịu hợp tác, còn nếu không thì lại lên đến cô giáo thì không hay chút nào.
Trút ra cho nhẹ nỗi lòng....

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Ngày của phụ nữ

Mình là phụ nữ Việt Nam được mấy năm mà chưa thấy năm nào rộn ràng như năm nay. Hoa đã có, quà đã có, xiền cũng có, thế có chết không cơ chứ??
Hehe, chúc mừng chị em nhân ngày này nhé
Chúc chị em luôn xinh tươi và trẻ lâu..........

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Ăn với chả nói

Chuyện về cái bạn Nấm ở nhà.
Chuyện nói: Trích đoạn hội thoại
Nấm: (đang xem bài Nhật ký của mẹ - Hiền Thục trên điện thoại của mẹ) Mẹ ơi, Mẹ hát cho con nghe đi...
Mẹ: Con không thấy mẹ đang xem phim ah? Mẹ không hát được đâu
Nấm: Mẹ ơi, thế mẹ xem phim bằng mắt hay xem phim bằng mồm hả mẹ (để chắc chắn đã hỏi lại nó, nó vẫn nói 1 câu y nguyên thế)
Mẹ: Mẹ xem bằng mắt con ah
Nấm: Mẹ xem bằng mắt thì mồm có làm gì đâu mà không hát được?
Mẹ: bó chiếu, đơ miệng.

Chuyện ăn
Trước khi đóng mắt đi ngủ và ngay sau khi mở mắt tỉnh giấc "Mẹ pha sữa bột với cả milo". Cơm thì ăn đc nửa bát, có bữa còn chẳng ăn cho, mà nghịch thì thôi rồi, ko biết lấy đâu ra năng lượng mà chạy, mà hát mà múa nữa

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Robocon

Dạo này nàng nhà mình lại thích xem robocon mới chết chứ, 3 tuổi đầu, tóc 2 bím mà chỉ thích xem mấy con robot đi lại lòng vòng gắp bánh bao.
Quấn áo thì đang order mẹ 2 cái áo siêu nhân và robot trái cây, thêm 2 cái quần nữa, chả hiểu tương lại sẽ thành dạng gì đây
Ăn nói thì như bà cụ già, nguồn ngọn rõ ràng, lý sự thì thôi rồi. Bướng thì đang trong quá trình đỉnh điểm, gặp ngay phải con mẹ rắn nên cũng đỡ được chứ ông, bà, bố là chịu chết.
Giờ bảo viết cho con mà chẳng nhớ gì trong đầu thì biết viết gì, sau lại edit tiếp vậy

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Kỷ niệm (1): Đêm dạ hội của Cô bé Lọ Lem

Kỷ niệm còn đọng lại trong trí nhớ của tôi không nhiều, do tôi không phải là người giao tiếp rộng, càng không có nhiều mối quan hệ thân thiết. Tình yêu hay tình bạn cũng không nhiều, chỉ luôn là thiểu số, càng lớn, đọc nhiều tôi ngẫm thấy mình là người rất cố chấp, bảo thủ, khó chấp nhận cái mới, những mối quan hệ mới, vì thế khi đã xác định là bạn, là mối quan hệ gì đấy tôi luôn trân trọng, coi đó là một phần quý giá của mình và trong khoảng thời gian gắn bó với 1 ai đó tôi có xu hướng chỉ chơi với một hay vài người đó, đến khi nào không thể thì thôi.Những kỷ niệm tôi viết ra đây là những ký ức đẹp với tôi, tôi trân trọng nó và muốn giữ nó bằng giọng văn nhạt của mình. Có một điều lạ là những kỷ niệm đẹp mà tôi muốn lưu giữ lại ít khi gắn với những người tôi coi là người yêu

Kỷ niệm đầu tiên mà tôi muốn nhắc đến là buổi tối giao thừa 31/12/2005. Những gì tiếp diễn làm xảy ra kỷ niệm này tôi đã không còn nhớ rõ, chỉ nhớ tôi đã rất buồn, rất rất rất buồn vào tối giao thừa đầu tiên trong 21 năm rưỡi tôi được gọi là có người yêu. Tôi đã không thể ở bên người đó do chúng tôi cãi nhau trong ngày hôm đó, hình như tôi đã online và thế nào chat chit với bạn. Bạn không biết tôi đã từng tìm hiểu thông tin về bạn, về cả mối quan hệ gần nhất của bạn. Tôi có thói quen tra cứu những gì tôi quan tâm, nhưng chỉ để đấy, để khám phá hay tìm hiểu về một người, một sự việc nào đó. Lúc đó tôi không hề có tình cảm đặc biệt nào với bạn, với tôi, bạn là một cái gì đó khó với, thật sự ngoài tầm của tôi, tôi thích bạn theo một kiểu ngưỡng mộ gì đó mà bản thân tôi cũng không lý giải được. Qua cuộc chat chit đó, tôi không nhớ rõ tại sao bạn lại rủ tôi café (hay tôi rủ nhỉ), chỉ biết là có một anh chàng đẹp trai, lãng tử đã đi một chiếc xe vespa cổ qua nhà đón tôi đi chơi tối giao thừa. Nhà tôi lúc đó là nhà bán hàng ăn ngay mặt đường, tôi chuẩn bị quần áo và xuống nhà ngồi đợi bạn. Khi bạn đến, bạn nháy máy để tôi ra, bạn có biết chỉ khi bạn đỗ xe đã có những cô gái quay ra nhìn bạn, bạn có một vẻ ngoài rất cuốn hút, bạn có biết không? Tôi đã cảm thấy thật tự hào vì ngồi sau con xe đó, và đã càng cảm thấy bối rối khi bạn cho biết không có nhiều cô gái được vinh hạnh đấy. Bạn đã làm tôi cảm thấy mình như cô công chúa bước lên chiếc xe hoàng tử vậy. Trên cả quãng đường, tôi thấy được ánh mắt các cô gái nhìn theo, lúc đó những xe Vespa xuất hiện không nhiều, và càng hiếm chiếc xe màu vàng chóe viết chi chit chữ như của bạn. Bề ngoài tôi là một cô gái tự tin, nhưng ít người biết tôi cũng là một cô gái nhạy cảm và yếu đuối, nhất là với những người tự tin hơn cả tôi, và biết cảm thông cho con người thật của tôi.
Tôi vẫn nhớ quán café đó.
Tôi vẫn nhớ cái cây trước quán được chăng đầy dây đèn màu vàng.
Tôi vẫn nhớ ánh đèn vàng, không khí vui vẻ ở đó
Tôi vẫn nhớ hình dáng cái ghế sofa, cái khăn trải bàn màu kẻ
Tôi vẫn nhớ chiếc áo khá bụi bặm bạn mặc
Và hơn hết, tôi vẫn nhớ nụ cười ấm áp của bạn.

Trong buổi tối đó, bạn có biết tôi cảm thấy được an ủi rất nhiều. Tôi đã khóc khi kể câu chuyện của mình với bạn, do tôi chẳng có ai để tâm sự cả, tôi bế tắc, tôi cảm thấy oan ức. Bạn có còn nhớ tôi đã kể gì với bạn không? Tôi đã không còn nhớ tôi nói gì, bạn nói gì nữa rồi, trong tôi chỉ còn lại một cảm giác ấm áp, ngọt ngào và sự chia sẻ mà bạn đã mang lại cho tôi vào buổi tối đó. Và tôi đã coi bạn là một người bạn đặc biệt, dù sau này tôi có không liên hệ với bạn, không gặp, không chat chit hay trong cuộc sống bình thường này chúng ta có thể đi qua nhau, tôi vẫn coi bạn là một người tôi không bao giờ quên, và tôi sẽ luôn giữ lời hứa với bạn, dù đôi khi người khác bảo tôi không bình thường.
Bạn là người đầu tiên và hình như là duy nhất tôi hát qua điện thoại cho nghe, chỉ sau khi bạn vô tình bảo tôi hát cho nghe một bài đi. Khi tôi đã coi ai là bạn tôi có xu hướng chiều bạn mình (tất nhiên trong phạm vi cho phép), với bạn cũng vậy. Khi tôi nghe một bài hát gì đó, tôi hay liên tưởng đến một người nào đó, với bạn là “Ngày tình phôi pha”, tôi đã định hát cho bạn nghe bài đó, nhưng bạn đã bỏ lỡ dịp rồi. Chuyện tình yêu của bạn tôi có theo dõi, có biết, có vui và cũng đã buồn cho sự lỡ dở, mong bạn sớm có bến đỗ của mình, và đừng quên buổi tối kỷ niệm của tôi nhé!