Hôm qua nhận được 3 lời mời phỏng vấn, dù mình chả nộp hồ sơ nơi nào mà up CV lên mạng, thế là người ta gọi điện mời lên gặp xem thế nào.
Chỗ 1 cách nhà 10km, loại
Chỗ 2 cách nhà chẳng biết bao nhiêu, chỉ biết đi thấy xa, đường thì ngoằn ngoèo, phỏng vấn xong lại chả thiết
Chỗ 3 cũng phải cách nhà 5km chứ ít gì nhưng đường thẳng, ko đèn xanh đỏ, lèo là tới.
Đi phỏng vấn ko mang theo hồ sơ gốc, toàn photo vì đi công chứng đắt quá, nên sợ lục tốn toàn bảo em chỉ có thế, với cái CV.
Nói chung là phỏng vấn rất nhiều chỉ buồn cười vì toàn bị soi quả trán, để nguyên như ảnh minh họa (cũng biết là trán mình dọa người nên hay cắt tóc mái rồi đấy chứ, chẳng qua dạo này phần tóc ép cắt hết rồi, phần trên nó xoăn tít, để mái ra trông không thể thảm hại hơn nên cặp hết lên cho lành)
Đi phỏng vấn chỉ sợ hỏi chuyên môn vì mình chẳng có chuyên môn gì, toàn làm ba lăng nhăng, may quá cũng chỉ bị hỏi ba lăng nhăng, trả lời cũng rất chi vui vẻ vì tinh thần luôn xác định không được thì thôi. Thấy tín hiệu có vẻ khả quan nên hôm nay đã đi ép cái tóc mái, công nhận là trông lừa tình hơn thật. Hehe
Mình cũng bó tay mình, chiều qua về nhà soi gương thấy mình thật kinh hãi, mặt bóng nhẫy, make up chạy mất tiêu, có triệu chứng cảm cúm, haiz, chả hiểu có sức mà đi làm nổi ko nữa đây.
Vậy là thất nghiệp được hơn 1 tháng rồi, mình quyết nghỉ dù chưa tìm việc mới, nghỉ để thanh thản trong lòng, nghỉ để F5 bản thân, thấy cũng nhiều cái lợi, chỉ cái thiếu tiền tiêu. iGiá mà ở nhà mà được ai đó cho 10M tiêu vặt thì có khi mình ở nhà chẳng ham hố đi làm. Haiz, dạo này chỉ thèm thư thái nên chồng chiều cho ở nhà luôn.
Ở nhà cũng chẳng cong đít đi kiếm việc, cứ tha thẩn, đi ra đi vào, lượn lờ đi chơi. CHồng thấy mình ở nhà, rất ngoan ngoãn cơm nước, chẳng cáu gắt với chồng, chăm con vui vẻ, con có da có thịt nên rất chi là sung sướng gạ mình ở nhà thêm vài tháng nữa mới máu chứ. Haiz, ở nhà thì được cái không căng thẳng công việc gì, không bực mình ức chế với sếp gì nên cũng không trút lên đầu chồng, chứ trước hay điên lên là chồng hứng đủ, mà chồng rất hãi vụ đó.
Ở nhà chồng cũng không nói gì, mà có khi còn rất chi là chiều ý vợ, sợ vợ cáu giận nên hay đưa đi chơi (14 này em vào Quảng Bình, hihi). Đúng là tâm trạng ảnh hưởng nhiều đến quan hệ vợ chồng (cả nghĩ đen, lẫn nghĩa bóng).
Bố mẹ chồng sợ con dâu không kiếm được việc nên lo đứng lo ngồi, làm mình điên ơi là điên, rồi đi buôn với hàng trên xóm dưới làm mình lại càng thêm bực mình, lại ước có nhà riêng để tha hồ nằm ườn từ sáng đến chiều đi đón con mà không có ai lo hộ cho mình là mãi không kiếm được việc ở.
Chỉ thấy Nấm lợi thôi, có mẹ đưa đón nên rất chi hạnh phúc, ăn ngủ điều độ, ngoan ngoãn sinh hoạt, mức độ nói lắm tăng thêm do ở với mẹ cả ngày, mẹ thì cố gắng trả lời tất cả câu hỏi của con (dạo này còn suốt ngày Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân, nẫu và buồn cười lắm ý)
Đợi đi chơi nốt đợt này là phải tìm việc một cách tử tế, không thì lại lắm chuyện.