Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Phim Hàn Quốc

Từ giờ nhá, blog sẽ không chỉ là Nấm nhá, sẽ thêm cả linh tinh lang tang nữa nhá. Hôm nay sẽ là về đề tài phim Hàn.
Mình mê phim Hàn từ hồi "Ước mơ vươn tới một ngôi sao" đến giờ, chồng thì ghét phim Hàn kêu làm em toàn dán mắt vào những thằng đẹp giai, còn mình thì không chỉ vậy. Bỏ qua những phim mà toàn ung thư hồi xưa, nay thì phim nhân văn hơn nhiều, ít chết chóc tang thương hơn nhiều. Xem phim Hàn cũng có nhiều điểm tốt mà mình đã áp dụng vào cho bản thân, có nhiều cách đối nhân xử thế mà mình thấy cần học hỏi.
1. Biết nhận lỗi về mình: tức là trước mỗi chuyện gì xấu xảy ra, mình đã biết nhận ra cái sai của mình ở đâu và không đổ lỗi ngay sang cho người khác.
2. Nhận phần thua thiệt về mình: tức là hay nhịn đi, nhường cho mọi người trước rồi đến mình sau, càng sau này mình càng thấy mức độ đó tăng lên, dù có lúc cảm thấy mình hơi bất công với bản thân nhưng sau nó thành thói quen, và nó làm mình có thêm nhiều người yêu quý.
3. Nhường nhịn, kiên nhẫn: sau khi đã nhận phần thua thiệt thì cái cách mình đối đáp, trả đũa với những gì diễn ra trong cuộc sống cũng mềm mỏng hơn, rất hay kiểu cười trừ bỏ qua cho những gì trước đó chắc thành cục giận to tướng.
4. Thời trang: chắt lọc trong các drama về gu thời trang, và mình cũng người dây nên áp dụng cách ăn mặc nào theo đúng style là chỉ có chuẩn.
5.Vị tha: dễ tha thứ và bao dung hơn.
6. Cái đẹp: các nhân vật xinh, đẹp trai mà mình thì thích đẹp nên mê mẩn mơ màng
n. Thứ quan trọng nhất là xem phim Hàn là làm chomình thấy vui, cứ thấy cuộc đời lâng lâng, như kiểu dạng nghiện, hic, khó chữa

p/S: giờ đang xem Secret Garden, dù 2 tập/tuần, đi lùng down thì cực kỳ gian truân. Hic, thôi thì hi sinh vì sở thích chứ biết sao.

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Ăn cơm

Nấm hôm qua ăn được 1 bát cơm buổi tối cho lần đầu tiên ăn cơm chính thức ở nhà, Ở lớp toàn ăn cơm mà về mẹ bắt ăn cháo, hic, mẹ mìn chưa

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Mất ví

Từ hồi quen chồng đến giờ tính ra là gần được 3 năm, và hôm qua là lần thứ 3 chàng kêu than mất ví.
- Lần 1: đón người yêu đi chơi, đến hàng bánh giò, sau khi ăn xong chàng móc ví ra trả thì không thấy ầm lên là mất ví, người yêu trả tiền xong bị chàng đèo hộc tốc về nhà, em ví thân yêu chềnh ềnh trên bàn học, chàng thì kêu tìm thấy ví sau 1 hồi suy diễn bị mất cắp thế nào.
- Lần 2: đèo vợ đi xem ca nhạc, vợ trả tiền xe và linh tinh nên chàng chưa phải sờ đến ví, đến khi rủ nhau qua Hàng Điếu ăn miến lươn thì ôi thôi ví không có trong túi khi trả tiền, chàng phóng xe quay lại chỗ biểu diễn không có, nghi hết cho thằng trông xe đến lão ngồi đằng sau. Về nhà ví chềnh ềnh trên giường (vợ không mang đủ tiền nên nợ ông bán miến vài nghìn, ngại đến giờ chưa quay lại quán đấy)
- Lần 3 (hôm qua) sau khi về nhà trong tình tràng 70 say 30 tỉnh thì chàng lăn lên giường sau 1 hồi khoảng 30 phút chàng bật dậy ví anh đâu rồi, lục tung nhà ko có, lại phi cùng chàng qua chỗ nhậu, chàng ngay lập tức nghi cho chủ quán, đến khi 1 hồi xông phi qua mấy cái bụi rậm thì thấy chềnh ềnh ở đó, xin lỗi rối rít về nhà, vợ lột hết tiền trong ví cho đỡ bực mình.
 
Lúc nào cũng kêu anh cẩn thận, chỉ có em là bừa bộn, thế mà chỉ có chàng là mất ví chứ mình thì chửa (trộm vía).
P/S: Sáng nay dậy tỉnh rượu xin lại vợ 1 nửa tiền,,, hehe trong khi mặt vẫn rất chi là tội lỗi. Mà giờ cũng thấy mình bản lĩnh, những vụ như vậy luôn theo kiểu từ từ, mà cũng công nhận là số chàng hên...

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Tối nay phải cho Nấm đi chơi Trung thu, quà tặng sẽ là 1 cái máy ảnh bỏ túi nhỉ? hehe

Khai trương nào...

Hôm nay tự dưng hứng lên khai trương blog mới cho Nấm nhá, sướng nhá, rôi mẹ sẽ update tình hình Nấm sau vậy.

Anh cat




Vet




Linh Dam




Anh cuoi Thuy (tiep)




Nam




27.5




Noel