Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Kỷ niệm (1): Đêm dạ hội của Cô bé Lọ Lem

Kỷ niệm còn đọng lại trong trí nhớ của tôi không nhiều, do tôi không phải là người giao tiếp rộng, càng không có nhiều mối quan hệ thân thiết. Tình yêu hay tình bạn cũng không nhiều, chỉ luôn là thiểu số, càng lớn, đọc nhiều tôi ngẫm thấy mình là người rất cố chấp, bảo thủ, khó chấp nhận cái mới, những mối quan hệ mới, vì thế khi đã xác định là bạn, là mối quan hệ gì đấy tôi luôn trân trọng, coi đó là một phần quý giá của mình và trong khoảng thời gian gắn bó với 1 ai đó tôi có xu hướng chỉ chơi với một hay vài người đó, đến khi nào không thể thì thôi.Những kỷ niệm tôi viết ra đây là những ký ức đẹp với tôi, tôi trân trọng nó và muốn giữ nó bằng giọng văn nhạt của mình. Có một điều lạ là những kỷ niệm đẹp mà tôi muốn lưu giữ lại ít khi gắn với những người tôi coi là người yêu

Kỷ niệm đầu tiên mà tôi muốn nhắc đến là buổi tối giao thừa 31/12/2005. Những gì tiếp diễn làm xảy ra kỷ niệm này tôi đã không còn nhớ rõ, chỉ nhớ tôi đã rất buồn, rất rất rất buồn vào tối giao thừa đầu tiên trong 21 năm rưỡi tôi được gọi là có người yêu. Tôi đã không thể ở bên người đó do chúng tôi cãi nhau trong ngày hôm đó, hình như tôi đã online và thế nào chat chit với bạn. Bạn không biết tôi đã từng tìm hiểu thông tin về bạn, về cả mối quan hệ gần nhất của bạn. Tôi có thói quen tra cứu những gì tôi quan tâm, nhưng chỉ để đấy, để khám phá hay tìm hiểu về một người, một sự việc nào đó. Lúc đó tôi không hề có tình cảm đặc biệt nào với bạn, với tôi, bạn là một cái gì đó khó với, thật sự ngoài tầm của tôi, tôi thích bạn theo một kiểu ngưỡng mộ gì đó mà bản thân tôi cũng không lý giải được. Qua cuộc chat chit đó, tôi không nhớ rõ tại sao bạn lại rủ tôi café (hay tôi rủ nhỉ), chỉ biết là có một anh chàng đẹp trai, lãng tử đã đi một chiếc xe vespa cổ qua nhà đón tôi đi chơi tối giao thừa. Nhà tôi lúc đó là nhà bán hàng ăn ngay mặt đường, tôi chuẩn bị quần áo và xuống nhà ngồi đợi bạn. Khi bạn đến, bạn nháy máy để tôi ra, bạn có biết chỉ khi bạn đỗ xe đã có những cô gái quay ra nhìn bạn, bạn có một vẻ ngoài rất cuốn hút, bạn có biết không? Tôi đã cảm thấy thật tự hào vì ngồi sau con xe đó, và đã càng cảm thấy bối rối khi bạn cho biết không có nhiều cô gái được vinh hạnh đấy. Bạn đã làm tôi cảm thấy mình như cô công chúa bước lên chiếc xe hoàng tử vậy. Trên cả quãng đường, tôi thấy được ánh mắt các cô gái nhìn theo, lúc đó những xe Vespa xuất hiện không nhiều, và càng hiếm chiếc xe màu vàng chóe viết chi chit chữ như của bạn. Bề ngoài tôi là một cô gái tự tin, nhưng ít người biết tôi cũng là một cô gái nhạy cảm và yếu đuối, nhất là với những người tự tin hơn cả tôi, và biết cảm thông cho con người thật của tôi.
Tôi vẫn nhớ quán café đó.
Tôi vẫn nhớ cái cây trước quán được chăng đầy dây đèn màu vàng.
Tôi vẫn nhớ ánh đèn vàng, không khí vui vẻ ở đó
Tôi vẫn nhớ hình dáng cái ghế sofa, cái khăn trải bàn màu kẻ
Tôi vẫn nhớ chiếc áo khá bụi bặm bạn mặc
Và hơn hết, tôi vẫn nhớ nụ cười ấm áp của bạn.

Trong buổi tối đó, bạn có biết tôi cảm thấy được an ủi rất nhiều. Tôi đã khóc khi kể câu chuyện của mình với bạn, do tôi chẳng có ai để tâm sự cả, tôi bế tắc, tôi cảm thấy oan ức. Bạn có còn nhớ tôi đã kể gì với bạn không? Tôi đã không còn nhớ tôi nói gì, bạn nói gì nữa rồi, trong tôi chỉ còn lại một cảm giác ấm áp, ngọt ngào và sự chia sẻ mà bạn đã mang lại cho tôi vào buổi tối đó. Và tôi đã coi bạn là một người bạn đặc biệt, dù sau này tôi có không liên hệ với bạn, không gặp, không chat chit hay trong cuộc sống bình thường này chúng ta có thể đi qua nhau, tôi vẫn coi bạn là một người tôi không bao giờ quên, và tôi sẽ luôn giữ lời hứa với bạn, dù đôi khi người khác bảo tôi không bình thường.
Bạn là người đầu tiên và hình như là duy nhất tôi hát qua điện thoại cho nghe, chỉ sau khi bạn vô tình bảo tôi hát cho nghe một bài đi. Khi tôi đã coi ai là bạn tôi có xu hướng chiều bạn mình (tất nhiên trong phạm vi cho phép), với bạn cũng vậy. Khi tôi nghe một bài hát gì đó, tôi hay liên tưởng đến một người nào đó, với bạn là “Ngày tình phôi pha”, tôi đã định hát cho bạn nghe bài đó, nhưng bạn đã bỏ lỡ dịp rồi. Chuyện tình yêu của bạn tôi có theo dõi, có biết, có vui và cũng đã buồn cho sự lỡ dở, mong bạn sớm có bến đỗ của mình, và đừng quên buổi tối kỷ niệm của tôi nhé!