- Việc nhà thì thôi cũng đừng hi vọng gì, ngoại trừ việc anh ăn xong (vợ nấu cho bát mì ko ra bữa nào) thì tự ra vứt hoặc bê giỏ quần áo lên/xuống tầng phơi/rút (rất rất hiếm hoi).
- Việc của đàn ông: việc nhà thì nhác việc chú bác thì siêng, ng ngoài mà nhờ thì kiểu gì cũng nhanh chóng làm, còn vợ nhờ thì để đấy.
- Thích ở nhà nằm ôm tivi hoặc nhậu nhẹt, ngại ra đường nhưng vợ nói thì cũng hay chiều, trừ thứ 7 chủ nhật mà rủ đi chơi thì 10 lần 9 lần ko đi được. Vợ chủ động đi cũng không được, lý do: ng khác nghĩ em không có chồng ah
- 1 tuần vài buổi anh sẽ phải đi nhậu nhẹt với anh em chiến hữu,
- Ở nhà thì phải nhìn thấy vợ hoặc nghe thấy tiếng vợ, nếu không là đi hỏi tìm cho ra, có hôm đứng ngóng ngoài cửa tưởng vợ đi chơi thì ra vợ phơi quần áo trên tầng 3.
3 năm cưới xong mình rút ra kinh nghiệm, ngoài việc bắt chồng tối đưa vợ con đi chơi, hoặc cuối tuần đèo về nhà ngoại thì đừng quá ảo tưởng về chuyện bình đẳng việc nhà, trông chờ chồng quá nhiều, tự lực được là tốt. EM thì không độc lập về tài chính được, vẫn phải lấy lương chồng nhưng nếu em độc lập về tài chính được chắc em đá chồng em ngay.
Khách quan mà nói là do ở chung với bố mẹ chồng nên cũng không quá buồn chán, chứ mà 2 mẹ con dắt nhau đi chơi thì không biết đường nào mà lần